Hiển thị các bài đăng có nhãn nhảm. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn nhảm. Hiển thị tất cả bài đăng

25/2/14

Let go

"freedom" by Wolfram Schubert
“To let go isn’t to forget, not to think about, or ignore. It doesn’t leave feelings of anger, jealousy, or regret. Letting go isn’t about winning or losing. It’s not about pride and it’s not about how you appear, and it’s not obsessing or dwelling on the past.

"Letting go isn’t blocking memories or thinking sad thoughts, and doesn’t leave emptiness, hurt, or sadness. It’s not about giving in or giving up. Letting go isn’t about loss and it’s not about defeat.

"To let go is to cherish the memories, but to overcome and move on. It is having an open mind confidence in the future. Letting go is learning and experiencing and growing. To let go is to be thankful for the experiences that made you laugh, made you cry, and made you grow. It’s about all that you have, all that you had, and all that you will soon gain.

"Letting go is having the courage to accept change, and the strength to keep moving. Letting go is growing up. It is realizing that the heart can sometimes be the most potent remedy. To let go is to open a door, and to clear a path and set yourself free."

13/2/14

Nhảm

"...Không tài nào nhớ đến trăng sao. Nói cho đúng là đã mấy tháng nay tôi không ngắm trăng sao. Nếu từ ba tháng nay bầu trời hoàn toàn bị quét sạch sao thì tôi cũng không hề hay biết. Những gì tôi đã thấy và nhớ được là sợi lắc bạc trên cổ tay cô gái và que kem cắm trong chậu trồng cây đa, toàn những thứ vặt vãnh, ngoài ra thế là hết.

Qua đó mà đánh giá thì tôi có một cuộc đời hoàn toàn tẻ nhạt. Một ý nghĩ lóe lên trong đầu: nếu tôi sinh ra là một mục đồng Nam Tư thì đêm nào tôi cũng được ngắm chòm Đại Hùng Tinh. Chiếc xe Skyline, Duran Duran, lắc bạc, trộn số, bộ com lê vải tuýt màu làm đậm - tất cả hiện ra như một giấc mơ đã mơ từ ngày xa xưa.

Mọi ký ức bẹp dí như một chiếc ô tô bị cho vào máy ép thủy lực thành tấm kim loại phẳng, bẹt như tấm thẻ tín dụng - mà vẫn giữ nguyên tính phức hợp. Nhìn từ phía trước chỉ hơi bất thường, song nhìn từ bên cạnh thì không khác một vệt kẻ, hầu như không mang ý nghĩa gì.

Tấm thẻ chứa tôi, tất cả, dĩ nhiên, nhưng chỉ là một miếng nhựa mà thôi. Chừng nào người ta không nhét nó vào khe của máy đọc thì nó không có ý nghĩa gì hết. ...

Tấm thẻ nhận dạng của tôi ngày càng mỏng đi, mỏng như giấy, rồi biến mất hẳn. ... Thực ra tôi đã đánh mất gì ? Tôi bối rồi gãi đầu. Đúng ra là tôi mất nhiều thứ, nếu ghi lại từng chi tiết thì có lẽ đầy một sổ tay.

Tôi mất những thứ mà tôi không thấy có ý nghĩa gì lớn và mãi về sau mới thấy tiếc - và ngược lại. Tôi đã mất đồ vật, người và tình cảm. Cuộc đời tôi như cái măng tô có túi bị thủng toác, không thể khâu lại bằng kim chỉ.

Giả sử có người nào thò đầu vào cửa sổ nhà tôi và hét "Cuộc đời mi là số 0" thì tôi phải đáp trả sao đây ? Không đáp trả được, tuyệt đối không. Nhưng, nếu có khả năng làm lại cuộc đời một lần nữa thì tôi linh cảm mình sẽ sống hệt như vậy. Vì cuộc đời đầy mất mát ấy chính là tôi.

Tôi sẽ trở thành tôi, không còn con đường nào khác. Tôi khinh miệt mọi người hoặc mọi người khinh miệt tôi đến chừng nào , bất kể những tình cảm tốt đẹp, tố chất xuất sắc và ước mơ cao đẹp nào đã mất đi - không bao giờ tôi có thể trở thành những gì khác ngoài chính mình. ...

Tôi không hình dung nổi thế giới của sự bất tử. Có thể ở đó tôi thực sự tìm lại được những gì đã mất, và lập nên một Tôi mới. Có thể tôi sẽ hạnh phúc hay ít nhất đỡ khốn khổ hơn. Sẽ sống một cuộc đời có ích hơn, thích hợp hơn với cái Tôi riêng tư. Nhưng đó lại là một Tôi khác, chẳng dính dáng chút nào tới cái tôi hiện tại.

Hiện tại tôi có cái Tôi của ngày hôm nay. Đó là một sự thật lịch sử không ai lay chuyển được. ... Ở thời điểm nào đó tôi đã bắt đầu làm hỏng cuộc đời mình, công nhận thế, nhưng lần nào cũng có lý do nào đó. Tôi đã hành động như không thể khác, kể cả khi không ai hiểu nổi. Nhưng tôi đâu muốn từ bỏ cuộc đời bị làm hỏng này, đâu muốn vứt nó vào đống rác ? Tôi có nghĩa vụ sống đến hết đời, Nếu nói khác thì nghĩa là tôi không chân thật với chính mình. Không, tôi không được phép vứt cuộc đời này đi.

Cuộc sống hạn hẹp được chia cho một hạnh phúc hạn hẹp"



Xứ sở diệu kỳ tàn bạo và nơi tận cùng thế giới - HM

19/12/13

ANH CÒN NỢ EM - ANH CÒN YÊU EM - KHÚC THỤY DU


Thỉnh thoảng dùng âm nhạc để tự kỷ ám thị cũng có cái hay, tự dưng thấy mình bớt khô khan đi nhiều :)). Mặc dù " Yêu dấu, dù lạc quan ngây ngô cách mấy, ta cũng không thể đánh lừa rằng. CHÚNG  TA ... CHƯA HỀ ... MẤT NHAU " . Anyway thì bản này bè hay kinh khủng, đặc biệt nửa sau " Anh còn yêu em " . Thế nhé ;)

20/11/13

Giáng Ngọc - Bằng Kiều

 
Nghe bản của Bằng Kiều hát tự dưng nhớ 2 câu này của Lý Thương Ẩn, chậc chậc
" Thử tình khả đãi thành truy ức
Chỉ thị đương thời dĩ võng nhiên."

30/4/13

Bữa ăn trưa kéo dài

"Khi người ta trẻ, người ta có một thứ rất quý giá là sự yêu đời và khát vọng sống. Nhưng tôi thì chẳng còn được hưởng cái may mắn ấy. Tôi không còn trẻ để có thể quá mãnh liệt với tất cả mọi thứ. Mà tôi cũng chưa đủ già để bình tâm nhìn cuộc đời mình lặng lẽ trôi qua. Mọi thứ với tôi vừa hợp lý vừa mâu thuẫn, vừa đầy đủ vừa dở dang. Tôi dựa vào sự chao đảo của chính bản thân để giúp mình cân bằng"

"Cuộc sống phải đủ nỗi buồn để biết trân trọng những niềm vui, đủ tuyệt vọng để biết yêu quý những phút giây hi vọng. Và trên hết, đủ cô đơn tận cùng để biết gìn giữ tình yêu  - mỏng manh và bé nhỏ, cho riêng tôi ... Nhưng có lẽ tôi không giữ được tình yêu ấy. Tôi đang tự tay phá đi giấc mơ ngọt ngào của mình. Bao giờ thì tôi lớn ? Bao giờ thì tôi đủ khéo léo để sống, để có thể yêu ai đó một cách dửng dưng và lạnh lùng ? "

"Tôi biết tôi đang tự làm khổ mình. Tôi biết cần phải sống đơn giản. Tôi biết không nên than vãn về những đau khổ hoặc kém may mắn của mình. Tôi biết mình không nên phiền lụy đến ai, không cần sự thương hại của ai. Khi mất đi phương hướng, người ta hay bấu víu vào người nào đó hoặc làm những hành động rất mù quáng, điên khùng. Nhưng chính vì hành động khi không tỉnh táo nên kết quả thu được cực tồi tệ và khiến người ta đau khổ thêm"

"Kỷ niệm nào cũng đáng nhớ nhưng vẫn cứ phải quên, gợi lại một chút yêu thương chỉ để biết mình chưa bị khô cằn. Kỷ niệm luôn giúp cho hai con người dù đã xa nhau vẫn thấy cuộc sống này còn điều gì đó cho mình hi vọng... Kỷ niệm mang cho tôi cảm giác tôi chưa bao giờ xa em, chưa bao giờ có em và cũng chưa bao giờ mất em ."

Phan An

25/4/13

Năm của Spaghetti - HM

1971. Đó là năm của spaghetti.

Năm 1971, tôi đã mải miết luộc spaghetti để sống, và mải miết sống để luộc spaghetti. Năm ấy, quả thật làn hơi nước ngào ngạt bốc lên từ nồi nhôm chính là niềm tự hào của tôi, và nước xốt cà-chua sôi thành tiếng sục sục trong chảo đã cho tôi niềm hy vọng.

Năm ấy, tôi đã tậu được một nồi nhôm to tướng, đủ nước tắm cỡ một con chó béc-giê Đức, một đồng hồ đo giờ nấu nướng; đã đi rảo khắp các siêu thị chuyên bán thức-ăn-nhập-cảng cho người ngoại quốc để gom góp đủ các thứ gia vị có những cái tên lạ hoắc, và lục tìm trong các nhà sách tiếng Âu Tây ra được mấy cuốn sách chuyên môn về món spaghetti; còn cà-chua thì mỗi lần mua hàng tá.

 Tỏi, hành tây, dầu xà-lách,... đủ thứ hầm-bà-lằng bốc lên những hạt mùi li-ti bay tán loạn trong không khí, rồi quyện lại với nhau thành một thể, ướp đẫm lên khắp các xó xỉnh trong căn phòng trọ sáu chiếu. Mang máng giống như mùi nước cống của thành La Mã thời cổ.

 Sự tích của năm spaghetti kỷ nguyên 1971 đấy.
° ° °
Trên cơ bản thì tôi một mình luộc spaghetti, rồi ăn spaghetti một mình. Tất nhiên, cũng không phải là không có lúc nào đấy cùng ăn với một người nào khác, nhưng tôi thì thích ăn spaghetti một mình hơn nhiều. Tôi cảm thấy spaghetti là món chỉ để ăn một mình thôi. Lý do tại sao thì tôi chẳng rõ.

Spaghetti luôn luôn có trà và xà-lách kèm theo. Ấm trà đủ cho ba tách, và xà-lách chỉ cần trộn thêm mấy khoanh dưa leo. Các thứ ấy bày tề chỉnh lên bàn xong, vừa liếc đọc nhật-báo vừa thong thả ăn spaghetti một mình, cứ thế những ngày spaghetti nối tiếp nhau từ chủ nhật đến thứ bảy vừa xong, thì từ chủ nhật mới, những ngày spaghetti mới lại bắt đầu tiếp nối.

Ngồi ăn spaghetti một mình như thế, lại có cảm giác như sắp sửa có tiếng gõ cửa của ai đấy đang tìm đến phòng mình. Những buổi chiều mưa, cảm giác ấy lại càng rõ hơn.

Những nhân vật hay tìm đến phòng tôi thì tùy lúc mà khác nhau. Có lúc là người chưa từng quen biết, có lúc là người tôi nhớ đã gặp đâu đấy rồi. Có lúc là cô gái có đôi chân mảnh khảnh đến thương, mà tôi đã hò hẹn một lần duy nhất thời trung học cấp ba; có lúc là chính tôi mấy năm về trước; có lúc lại là William Holden cặp kè Jennifer Jones mà tìm đến.

William Holden?

Thế nhưng, chẳng một người nào bước chân vào phòng tôi cả. Họ chỉ lớ xớ trước cửa phòng như lưỡng lự không biết có nên vào không, cuối cùng chẳng ai gõ cửa, cứ thế mà đi đâu mất. Ngoài trời đang mưa.

Xuân, hạ, rồi thu, tôi đã mải miết luộc spaghetti suốt ba mùa rồi. Cứ như là chuyên-chú vào việc phục thù gì đấy. Như người con gái cô đơn ngồi nhét vào lửa lò sưởi từng lá thư tình từ người yêu phản bội, tôi mải miết luộc spaghetti mùa nầy qua mùa khác.

Tôi nhồi bóng thời gian đã dẫm lên, thành hình dáng chó béc-giê Đức trong chậu, thả vào nồi nước sôi bốc khói, rắc thêm ít muối. Rồi tay cầm đôi đũa cả, đứng trước nồi nhôm mà canh chừng, không rời một bước, cho đến khi đồng hồ đo giờ nấu nướng kêu lên đau-đớn một tiếng "tình" bi thảm.

Đám spaghetti rất là ma-mãnh, nên mắt tôi không thể nào rời họ được. Họ như lúc nào cũng sẵn sàng trượt thoát qua vành nồi mà trà trộn mất tăm vào bóng đêm tăm tối. Giống như rừng nhiệt đới nuốt trọn những cánh bướm màu rực rỡ vào thiên thu, đêm tối cũng âm thầm chờ đợi những spaghetti đào thoát.

Spaghetti bolognese,
Spaghetti basirico,
Spaghetti pesi,
Spaghetti carbonara,
Spaghetti lưỡi bò,
Spaghetti nghêu, nước xốt cà-chua,
Spaghetti tỏi,
và Spaghetti không tên, là bi-kịch spaghetti trộn chung vô-tội-vạ đủ thứ hầm-bà-lằng còn dư trong tủ lạnh.

Đám spaghetti đã sinh nhằm nồi nước sôi, trôi tuột đi như dòng sông trên vách nghiêng thời gian của năm 1971 mà biến mất. 
Tôi thương tiếc họ.


Những spaghetti của năm 1971.
° ° °
Điện thoại reo lúc 3 giờ 20 phút, lúc tôi đang nằm chường trên sàn chiếu, lơ đãng ngắm trần nhà. Ánh nắng mùa đông chỉ chiếu một vũng ánh sáng đúng vào chỗ tôi đang nằm mà thôi. Như con ruồi chết, tôi nằm dài như thế, lơ-tơ-mơ giờ nầy sang giờ khác, trong ánh nắng tháng mười hai năm 1971.

Lúc đầu, không nghe ra là tiếng chuông điện thoại. Nghe chỉ như là dăm mảnh ký ức không quen, rụt rè chui luồn qua những tầng không khí mà tìm đến. Nghe vài lần như thế chất chồng lên nhau mới bắt đầu lờ-mờ ra dạng chuông điện thoại, rồi cuối cùng mới nhận ra trăm phần trăm là tiếng chuông điện thoại. Tiếng chuông trăm phần trăm rúng động không gian trăm phần trăm hiện thực. Tôi vẫn giữ tư thế nằm chường như thế, với tay bắt điện thoại.

Đầu dây bên kia có tiếng một người con gái, ấn tượng thật mờ nhạt, loại con gái biến mất tăm dạng khoảng 4 giờ rưỡi chiều. Hoá ra là cô người yêu cũ của một người tôi quen. Mà cũng chẳng quen gì lắm. Gặp nhau đâu đó thì chào hỏi, thế thôi. Vài năm trước, với duyên cớ khó hiểu mà làm ra vẻ hợp lý, họ trở thành người yêu của nhau, rồi vài tháng trước đây, cũng với duyên cớ tương tự, họ chia tay nhau.

- "Anh có thể cho em biết anh ấy đang ở đâu không?". Cô ấy hỏi.
Tôi ngắm ống nói, rồi nhìn dõi theo chiều dài dây cáp điện thoại. Chẳng có chỗ nào đứt đoạn trên dây cả.
- "Sao lại hỏi tôi?". Tôi nói.
- "Vì chẳng ai cho em biết cả". Cô nói, giọng lạnh lùng. "Anh ấy đang ở đâu?".
- "Tôi đâu biết". Tôi đáp. Nói ra thế, chứ nghe chẳng ra giọng của mình.


Cô ta im bặt.

Ống nói lạnh ngắt như một trụ nước đá. Chung quanh tôi, tất cả mọi thứ dần dần đông đặc thành trụ nước đá. Cứ như là cảnh phim khoa học giả tưởng của J. G. Ballard vậy.

- "Không biết thật đấy". Tôi nói. "Anh ta âm thầm biến đâu mất rồi mà".

Nghe có tiếng cô ấy bật cười ở đầu dây bên kia.

- "Anh ta nào có phải là thứ đàn ông để ý để tứ thế đâu. Chuyện gì cũng hét toáng lên vung vít, mà rồi chẳng làm được gì ráo".

Quả đúng như cô ấy nói. Anh ta chẳng để ý chuyện gì cả thật. Thế nhưng tôi cũng không thể cho cô ấy biết chỗ ở của anh ta. Nếu mà biết tôi đã cho cô ấy hay, thế nào anh ta cũng sẽ điện thoại lại đây. Chuyện lộn xộn vớ vẩn kiểu nầy thì tôi đã ớn quá rồi. Đã đào một hố sâu ngoài vườn sau nhà mà chôn lấp cả rồi. Chẳng ai còn có thể đào lên được nữa.

- "Xin lỗi nghe". Tôi nói.
- "Anh ghét em đấy chứ gì". Cô ấy đột ngột nói.

Tôi chẳng biết nên trả lời sao. Ngay từ đầu đã chẳng có ấn tượng gì rõ ràng về cô nầy cả.

- "Xin lỗi nghe". Tôi lặp lại. "Tôi đang bận tay luộc spaghetti đây".
- "Hả?"
- "Đang bận tay luộc spaghetti đây mà".

Tôi cho nước tưởng tượng vào nồi tưởng tượng rồi bật diêm tưởng tượng châm lửa tưởng tượng.

- "Thì sao?". Cô ấy hỏi.

Tôi nhẹ tay buông bó spaghetti tưởng tượng vào nồi nước sôi tưởng tượng, rắc muối tưởng tượng và canh đồng hồ đo giờ nấu nướng tưởng tượng khoảng 15 phút.

- "Đang bận tay luộc spaghetti, sợ nở quá mà dính lại với nhau thì phiền lắm".

Cô ta lặng thinh.

- "Món nầy khó lắm". Tôi nói thêm.

Trong tay tôi, ống nói lại bắt đầu trượt xuống dốc dưới không độ.

- "Hay là cô gọi lại lúc khác vậy nhé?". Tôi vội vàng nói thêm.
- "Bởi anh đang bận tay luộc spaghetti à?". Cô ta nói.
- "Ừ, đúng thế".
- "Ăn một mình à?"
- "Đúng thế".

Cô thở dài.

- "Nhưng em đang kẹt thật đấy".
- "Xin lỗi đã không giúp được gì". Tôi nói.
- "Còn chuyện tiền nong nữa chứ".
- "À".
- "Em muốn anh ấy trả lại cho em".
- "Xin lỗi nghe".
- "Anh bận tay luộc spaghetti..."
- "Vâng".

Cô gượng cười nhẹ, thờ thẫn.

- "Tạm biệt".
- "Tạm biệt".

Tôi cũng nói.

Lúc cắt điện thoại, vũng nắng trên sàn phòng đã dời đi vài cen-ti-mét. Tôi lại trườn người vào vũng nắng ấy, ngước nhìn lên trần nhà.
° ° °
Nghĩ đến bó spaghetti vĩnh viễn không khi nào chín ấy mà buồn quá.

Bây giờ lại đâm ra ân hận rằng đáng lẽ nên cho cô ấy biết tất cả mới phải. Bề nào thì anh chàng kia cũng chẳng phải là người đàn ông xứng đáng gì. Làm ra vẻ hoạ-sĩ nhưng chỉ vẽ được dăm bức tranh trừu tượng vụng về, chỉ giỏi mồm miệng mà đầu óc trống rỗng. Vả lại, có lẽ cô ấy cần anh ta trả lại tiền thật mà.

Không biết cô ấy làm sao bây giờ nhỉ?

Hay là đã bị nuốt trọn vào bóng tăm tối của 4 giờ rưỡi chiều rồi?

Durum Semolina .

Thứ lúa mì màu vàng óng ấy đã lớn lên trên cánh đồng lúa nước Ý.

Nếu người Ý mà biết rằng món hàng chính họ đã xuất khẩu năm 1971 thật ra là "niềm cô độc", hẳn là họ phải ngạc nhiên đến sững sờ.

21/4/13

David Austin Roses in Hanoi

Sau 17 ngày hạ thổ thì 2 em hồng đã phát triển xanh tốt.
Yellow Sunlaze Miniture Rose, hôm đầu trồng không để ý nên cho em ý vào cái chậu hơi to, đang tính xem có nên  chuyển nhà cho em nó không
Rhapsody in blue. Lên chậm hơn nhưng cành mập hơn & cao hơn  em miniture kia
Chưa đầy 3 tuần đã có nụ Yellow sunblaze đầu tiên, mừng không bàn phím nào tả xiết =))

11/4/13

If you want a boxer. I will step into the ring for you

Khoảng chừng 15 năm mê mẩn Leonard Cohen, vẫn list 4 bài kinh điển " Everybody knows", "I'm your man", " Take this waltz" , "Dance me till the end of love", đảm bảo nghe xong là say đứ đừ vì cái giọng khàn khàn đầy khói thuốc & whisky. 75 tuổi, vẫn hát I'm your man đầy quyến rũ

I loved you when you opened like a lily to the heat

You came to me this morning and you handled me like meat. You’d have to be a man to know how good that feels, how sweet. My mirrored twin, my next of kin, I’d know you in my sleep and who but you would take me in,
A thousand kisses deep.

I loved you when you opened like a lily to the heat, you see I’m just another snowman standing in the rain and sleet, who loved you with his frozen love, his second hand physique, with all he is, and all he was,
A thousand kisses deep.

I know you had to lie to me, I know you had to cheat, to pose all hot and high behind the veils of shear deceit, our perfect porn aristocrat so elegant and cheap, I’m old but I’m still into that,
A thousand kisses deep.

I’m good at love, I’m good at hate, it' s in between I freeze. Been working out, but its too late, it’s been to late for years. But you look good, you really do, they love you on the street. If you were here I’d kneel for you,
A thousand kisses deep.

The autumn moved across your skin, got something in my eye, a light that doesn’t need to live, and doesn’t need to die. A riddle in the book of love, obscure and obsolete, till witnessed here in time and blood,
A thousand kisses deep.

And I'm still working with the wine, still dancing cheek to cheek, the band is playing Auld Lang Syne, but the heart will not retreat. I ran with Diz and I sang with Ray, I never had their sweep, but once or twice they let me play
A thousand kisses deep.

I loved you when you opened like a lily to the heat, you see, I'm just another snowman standing in the rain and sleet, who loved you with his frozen love, his second hand physique, with all he is, and all he was,
A thousand kisses deep.

But you don’t need to hear me now, and every word I speak, it counts against me anyhow,
A thousand kisses deep.

2/4/13

Mùa xuân là tết trồng cây

Đầu tháng đã ngã xe, thấy đen đủi nên đi mua cây về trồng. Tèn ten
Một em là Yellow Sunblaze, 1 em là Rhapsody in Blue. Ngắm mấy cây hồng này lại nhớ  "Nếu em không phải là 1 giấc mơ". Trong truyện Arthur là 1 kiến trúc sư sống rất cô độc. Khi còn nhỏ anh sống với mẹ ở ngoại ô ven biển, nơi có 1 vườn cây tuyệt đẹp. Mẹ Arthur, bà Lily là 1 người phụ nữ tuyệt vời, bà rất thích hoa hồng & đã truyền toàn bộ tình yêu thiên nhiên cây cỏ cho con trai mình, qua đó chỉ ra cho con trai mình cách sống, cách tồn tại. "Vườn hoa hồng là một nơi giống như dấu ấn của phép màu". Từ khi bà mất đi, 20 năm Arthur không có can đảm trở về căn nhà cũ, anh trở thành 1 kiến trúc sư cảnh quan chuyên thiết kế vườn ( tuy nhiên truyện này chẳng liên quan gì đến kiến trúc ). Cho đến 1 ngày anh yêu phải hồn ma của 1 nữ bác sĩ rồi dẫn hồn & trộm xác cô về đây ... Truyện này rất nổi mấy năm trc vì nó rất sến, gú phát ra ngay. Nhưng ấn tượng nhất vẫn là thời thơ ấu của Arthur và mẹ, những bức thư bà viết cho Arthur trước khi bà qua đời, vườn hồng của bà ngay lúc nở rộ trong quá khứ & hoang tàn trong hiện tại, sức sống mãnh liệt của những khóm hồng dại ... 
Chém thế thôi chứ xem film rất thất vọng vì cái gọi là kiến trúc cảnh quan của anh Arthur (hay anh đạo diễn), chưa kể chuyện tình lãng mạn lại biến thành film hài =)), haizz 


31/3/13

Mưa

"Nhớ ai buồn ngất trên vai áo
Mưa ở đâu về như vết thương"

Bị ám ảnh bởi 2 câu thơ này của Du Tử Lê mặc dù lâu lắm rồi không biết cảm giác nhớ ai là cái gì. Nhớ zai thì cứ youtube là được gặp các tình yêu đẹp trai mà lại có tài rồi. Dạo này đang mê mệt hai anh Yoshiki và Sugizo, một người " angle on piano devil on drums " một người " A violinist in a non-classical world, plays violin like a monster, so tragic, so beautifull, so incredibly amazing it's indescribable in words" . Lan man 1 lúc đi lạc lung tung rồi. Sau đây là chương trình âm nhạc đêm mưa, 1 trong những album nhạc ưa thích của mình Lamentos A Poema Muerto của Uaral. 

Không có gì nhiều để nói về Uaral, đơn giản ai nghe được thì nghe thôi. Nhưng theo mình đoán thì trong vòng 3 tháng, những ai tình cờ qua đây nghe hết được album này có lẽ ko quá 5 người. Đây là dòng folk/doom metal nhưng có lẽ nên gọi là funeral doom metal mới đúng vì nó quá nặng nề, sầu thảm (chống chỉ định cho những ai yếu bóng vía ). Nghe Uaral luôn làm mình nhớ đến văn của HM. Đây có thể là thứ âm nhạc sinh ra từ những " thời gian đống cứng".

"Kỉ niệm – theo thời gian có thể nhạt nhòa và mất gần như hết các đường nét, nhưng “thời gian ngừng lại” hay “thời gian đông cứng” là một thứ vượt lên trên khái niệm về kỉ niệm. Chỉ tiếc là những kỉ niệm vui khó có năng lực trở thành một thời gian đông cứng. Có lẽ chỉ có những biến cố mang tính chất đau đớn khủng khiếp – như 1 tiếng sét – mới có năng lực làm cho thời gian ngừng lại. Và 1 phần nào đó, phần lớn hay phần nhỏ nào đó, trong nội tâm, đã chết hoặc đã ngừng chuyển hóa hoặc đã dừng lại mãi mãi, cùng với biến cố đó. Không thể xóa nhòa, không thể rũ bỏ. Vậy nên xét cho cùng, có lẽ khoảng khắc quan trọng hơn toàn bộ diễn biến, quan trọng hơn cả sự khởi đầu hay kết quả – những khoảng khắc khiến thời gian đông cứng và khiến 1 phần cũng chết theo." 

Xen lẫn trong tiếng mưa đêm tầm tã là tiếng acoustic của Aciago khi thong thả, chầm chậm, khi kể chuyện, gợi lại những kỉ niệm đã qua,  khi an ủi  thôi miên  cũng có khi dồn dập, sắc nhọn cứa vào dòng hồi tưởng. Từ đầu đến cuối giọng hát của Caudal khi ẩn khi hiện, lúc kể lể tâm sự, khi thì thào khe khẽ, khi gào lên thống khổ, khóc than luẩn quẩn. Trong kiến thức nông cạn về âm nhạc của mình, tôi đã thấy người ta sử dụng (ngoài hát ) tiếng người, tiếng điện thoại, tiếng đập phá, tiếng tivi, chó sủa mèo kêu lợn rống đủ cả ... nhưng riêng dùng tiếng khóc thì Uaral là ban nhạc duy nhất và thành công nhất.

"Lãnh lộ vô thanh khấp quế hoa" trời mưa to như vậy có lẽ hoa mộc ngoài sân đã rụng hết. Mình vẫn thích đọc là " khấp " hơn là "thấp " trong nguyên bản, bởi thấy như thế vừa có hình ảnh, vừa có âm thanh. Lại lan man rồi, thôi để lại hôm khác viết tiếp ^.^

8/3/13

Nhảm

Cả tối qua, sau khi phát hiện ra đám ốc táo đỏ trong bể cá thì cười ko ngậm mồm vào được :)). Không ngờ trong đám tảo sừng hươu xin của anh Kỷ từ Đà Nẵng ra lại lẫn ít trứng ốc. Hôm qua bắt cho papa 3 con to nhất, trong bể còn 8 con nữa keke, chả mấy chốc là có  1 đàn ốc, vậy là ngoài chim, cá , chuột, mèo, gà, chó, rùa, giờ mình có thêm 1 vật nuôi nữa là con ốc =)).

Bonus thêm ảnh hoa sưa, 2 cây nở trắng toát, chả có cái lá nào
Hạnh phúc nhiều khi thật là đơn giản.

1/3/13

Tháng ba rồi






Tháng 3 năm nào cũng từng này cái ảnh & bài hát này :)), chỉ tại có hoa sưa, mà ko có bài hát về hoa sưa nên dùng tạm hoa sấu vậy (>.<)

Ảnh: Lê Anh

23/2/13

Cung đàn xưa

Chiều năm xưa
                       gót hài khai hoa
                                                mắt huyền lưu xuân
                                                                                dáng hồng thơm hương
Chiều năm nay
                       bóng người khơi thương
                                                            tiếng đàn gieo oan
                                                                                        giấc mộng chàng Trương


Ảnh: Phạm Hoài Nam 

22/2/13

Kiều's Story

Hnay Eule mò lại được pass bên photobucket, lục ra được đống ảnh này :))

 photo image003.jpg  photo image003.jpg  photo image003.jpg  photo image003.jpg  photo image003.jpg
 photo image003.jpg  photo 309527162_1b5b4708da_o.jpg  photo VYA35805.jpg  photo image003.jpg  photo image003.jpg  photo image003.jpg  photo image003.jpg  photo image003.jpg

11/12/12

Gửi yêu dấu


....Tình xưa còn đó xa xôi lòng
Nhờ bóng chim uyên, nhờ gió đưa duyên
Chim với gió bay về, chàng quên hết lời thề......

15/12/11

Cuối tuần làm gì ?

Mì trứng homemade, làm theo công thức nhà chị Kiwi, cán & cắt bằng tay . Nguyên liệu chỉ có bột mì, trứng, dầu ăn & chút muối.



Eule thích ăn nhiều trứng hơn nên chọn công thức 4 trứng gà, chút muối, dầu ăn & 250g bột mì ( đủ cho 5 người ăn ), sau khi cắt xong sợi mì vàng hơn :X



Mì đã luộc xong, đợi xào lên là chén ngon lành ^^



Bao giờ có nhiều xiền thì sẽ kiếm cái máy cán mì về nhà tự kỷ

7/11/11

Series nón phi công


1 tuần ngồi đan nón phi công cho các cháu.

Bonus thêm ảnh len xịn ;))



Cotton Nhật :X :X :X


"May mà có len , đời còn dễ thương " ^^

7/10/11

Hồng lâu mộng

Thế tình dĩ trục phù vân tán
Ly hận không tùy giang thủy trường.

Thành quách suy di nhân sự cải, nương dâu thương hải đổi dời, trăm hồng nghìn tía đua chen chẳng mấy chốc tường nghiêng giếng lấp, giấc mộng hồng lâu huyễn hoặc phải chăng là chân diện mục cuộc đời?

Thu vàng vẫn nhớ Hải Đường xã vịnh cúc ngâm thơ, xuân hồng chưa quên xã Đào Hoa điệu từ ?liễu nhứ?.

Thược dược tương tư vị mỹ nhân mộng thơm say ngủ, phù dung lưu luyến nàng tiên tử vá áo đêm đông.

Còn không ?

Di Hồng viện, công tử si tình. Hành Vu uyển, mẫu đơn khoe sắc.
Lũng Thúy am mai hồng tuyết trắng, Đại Quan viên, khuê nữ hoàng hoa.
Quán Tiêu tương mấy độ tà huy qua
Còn không dáng ngọc chôn hoa nàng phi tử ?

Nàng ? mang phong vận thần tiên của hoa mai ?oNgọc tuyết vi cốt băng vi hồn?, lại sẵn cốt cách cao nhã của hải đường ? Tự nhiên phú quý xuất thiên tư?. Gương mặt tuyết ngọc cần gì son phấn, rã cánh hồng mà nụ vẫn còn tươi, tình của nàng cao khiết như những đám mây trên cao trong nắng sớm:

Tố diện thường hiềm phấn uyển
Tẩy trang bất thốn tàn hồng
Cao tình dĩ trục hiểu vân không

Nàng ? Thanh Nữ tặng vạt áo mây trôi, Sương Nga nhường đôi hài đẫm nguyệt, nối dài cõi mơ lãng đãng khói sương.

Nàng ? khác gì cánh chim hồng trơ vơ trên mênh mông đất khách, cánh nhạn lạc loài tìm quê hương suốt thủy tận sơn cùng.

Nàng ? đa sầu đa bệnh, ? Gầy em vóc cỏ mây dời Tay em mai nở chân trời tuyết pha?.

Nàng ? yếu đuối như khí chất loài phù dung yểu mệnh bách ưu cảm kỳ tâm, vạn sự lao kỳ hình.

Nàng ? mang theo tình thơ buồn vạn đại của phương trời đọa đày viễn mộng mà rỏ lệ thương xót
tàn hồng.

Nàng ? tình tứ phong lưu, tiên tài quán thế nên chôn hoa trong mối sầu thiên cổ của bạc mệnh giai nhân Nhất triêu xuân tận hồng nhan lão Hoa lạc nhân vong lưỡng bất tri.

Nàng ? xây lên cả khung trời diệu vợi mà đau đáu một cõi mang mang buồn.

"Phù sinh như mộng, vi hoan nhược hà"? Sống và chết là nỗi đời hư huyễn, vui và buồn như giấc mơ hư ảo, tỉnh ra đã vô xứ truy tầm. Niềm hờn tủi mối lương duyên bảo ngọc khóa vàng, nỗi buồn thân phận thố ti hoa ăn nhờ sống gửi, nàng chạnh lòng tương lân lưu thủy lạc hoa. Phong vân tiêu tao, tuế nguyệt mòn mỏi, đá mòn phơi nẻo tà dương, đều gợi lên mối thê lương khôn xiết.

Khăn nào lau sạch dòng châu
Sông Tương dấu cũ đã lâu không còn
Trước song ngàn trúc chen nhau
Ngấn thơm có nhuốm thêm màu lệ rơi?

(Thái tuyến nan thu diện thượng châu
Tương giang cựu tích dĩ mô hồ
Song tiền diệc hữu thiên can trúc
Bất thức hương ngân tí dã vô)

Lặng ngắm hoa đào, hoa thương người cũng hao mòn sắc thắm. Thành đông người cũ còn đâu, người nay chỉ thấy hoa rầu gió bay. Năm năm hoa chẳng đổi thay, kiếp người biến cải xưa nay khác nhiều. Ngước nhìn liễu nhứ, phấn rơi bãi trăm hoa, hương tàn lầu Yến Tử thương kiếp người bạc mệnh, tuổi xanh trôi như nước hãy còn quyến luyến chuyện phong lưu.

Huống chi khi thu về ? Trời thu khôn cùng vời vợi, sắc thu nhuộm ố quan hà. Muôn hoa thảm đạm, vạn thảo úa vàng. Tình thu bàng bạc hiu hắt, tình người trăm mối ngổn ngang. Khơi thêm lệ nến, song sa đã ướt đầm lệ thu, người không khỏi ngậm ngùi rỏ nước mắt cám cảnh ly tao.
Nước mắt nhân gian vốn là bảo vật kém gì ánh ngọc lòng trai thương ngư nữ, như giọt châu Nga Hoàng và Nữ Anh trên Tương giang trúc, nước mắt người đời trên Nghiễn thủ bi, như lệ Chiêu Quân từ giã cung Tử Đài cho nấm mồ đất Hồ cỏ xanh oán hận, hay vị dũng tướng thất thế sa cơ trong doanh trướng Sở giữa đám quân tàn.

Trong mắt nàng dương hoa hóa tác lệ ly nhân, mạch thơ sầu không dứt, vạn diễm đồng bi. Dưới mười búp tay hồng ngọc, âm vận cung đàn ngân điệu buồn bất tuyệt, đá vàng rạn nứt.

Nàng là Giáng Châu, ta là Thần Anh của cõi trời Ly hận uống nước quán sầu ăn quả mật thanh.
Nàng về hoa hiện dáng người, ta là cánh bướm cung trời về say. Ta và nàng là tao nhân tri ngộ trong giấc mộng giai kỳ muôn kiếp. Đem vần thơ cung đàn hỏi dò tình ý, mượn câu Tây sương ký ngỏ lời xa xôi. Ý triền miên như bụi liễu nhứ, tình vương vấn như sợi tơ trời.

Nợ ân tình trong một cõi tình thiên, đem tấm lòng đày đọa nơi nghiệt hải, nếm trải từng cung bậc khổ lụy của hạnh ngộ nhân sinh giữa định kiến trùng trùng vây bủa. Hoa lưu cửa động tình si đem nước mắt trả nợ nước xuôi dương trần.

Hỏi thế gian xin giọt mực đen xóa cho hết chữ tài chữ ngộ ? Khói hương lò cũ khóc người trong thơ, đốt mộng tưởng áo tân nương, gối uyên ương, chăn phượng dây loan, đốt khăn lụa hoen màu nhung nhớ, đốt cảo thơ diễm tuyệt lệ ố từng trang, đốt ân tình chơi vơi một kiếp đoạn tràng ? Thể xác có tan thành cát bụi thì nợ tình theo cõi mộng dâng mãi lên cao.

Chức Nữ Khiên Ngưu còn trùng phùng bên bờ Ngân hà trên miền bích lạc giữa ngọc lộ kim phong. Đường Minh Hoàng một lần tái ngộ Dương phi dệt tiếp mộng uyên ương tỵ dực điểu. Thiên nữ ơi, lòng có nỡ dứt tình? Đã hóa Sâm Thương nàng còn mong một đêm Thất tịch? Trần gian chào cõi mộng mê, nhạc vàng réo rắt nàng về non tiên. Duyên tình mộng của ngàn năm đến và đi trong lần chớp mắt ?

Vườn cũ gác xưa, giường đơn gối chiếc, giai nhân biền biệt, hương vẫn chưa phai. Lá vàng thổn thức, hoa rụng ê chề, sương rơi lệ trắng dầm dề rêu xanh ?

Chờ nhau tàn cuộc hoa này, đành như cánh bướm đồi tây hững hờ ?
Cũng đành dứt một cõi mơ
Mai hương chi mộ ơ thờ nhân gian ?